Truyện sex ở trang web truyensextv68.com tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Trang web truyensextv.cc là trang web dự phòng của website truyensextv68.com, truyện ở đây update muộn hơn so với truyensextv68.com tầm một ngày.

Truyện sex » Truyện sex ngắn » BẾN SÀI THÀNH

BẾN SÀI THÀNH

Website chuyển qua tên miền mới là: truyensextv68.com, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!

CHƯƠNG 1: LỜI DẶN TRƯỚC NGÀY ĐI
Buổi chiều ở Tây Ninh nắng vàng rực trên con đường đất đỏ trước nhà Trung.

Hôm đó cả xóm biết tin anh đậu đại học.

Tờ giấy báo nhập học được anh gấp lại cẩn thận, đặt trên bàn thờ ông nội. Mẹ anh
đứng nhìn tờ giấy đó mà mắt cứ đỏ hoe. Ba anh không nói nhiều, chỉ đi ra đi vào, lâu
lâu lại bảo:

“Con trai tao lên Sài Gòn học rồi.”

Trung ngồi ở bậc thềm, tay đan vào nhau. Anh vui chứ. Nhưng trong lòng vẫn có cái gì
đó lạ lắm. Lần đầu tiên anh biết mình sắp rời khỏi mảnh đất này — nơi anh đã sống
suốt mười tám năm.

Chiều đó, mẹ bảo:

“Con qua báo cho chị Huyền biết đi.”

Chị Huyền là chị kết nghĩa của Trung. Hai nhà sát vách. Từ nhỏ Trung đi đâu cũng theo
chị. Lớn hơn vài tuổi nên chị lúc nào cũng coi anh như em ruột.

Nghe Trung nói đậu đại học, chị Huyền mừng lắm. Nhưng nụ cười của chị không trọn
vẹn.

Hai người đứng sau vườn, nơi có hàng chuối quen thuộc.

“Em thật sự muốn lên Sài Gòn hả?” chị hỏi.

Trung cười:

“Đậu rồi mà chị. Không lẽ ở nhà hoài.”

Chị Huyền nhìn anh một lúc lâu.

“Chị từng lên đó làm rồi. Người ta sống khác mình lắm. Không đơn giản đâu.”

“Khác sao chị?”

“Người ta không thật thà như ở quê mình. Em hiền quá, chị sợ người ta lợi dụng.”

Trung bật cười.

“Em có gì đâu mà lợi dụng.”

“Không phải tiền. Là lòng tin.”

Anh im lặng một chút rồi lắc đầu.

“Chị lo xa quá. Em lớn rồi.”

Chị Huyền thở dài.

“Lớn thì vẫn là thằng khờ.”

Trung cười, không nói thêm gì nữa. Trong đầu anh lúc đó chỉ có Sài Gòn — thành phố
với đèn sáng, trường đại học, tương lai rộng mở.

Anh nghĩ chị Huyền nói quá.

Anh nghĩ mình đủ tỉnh táo.

Anh nghĩ mình sẽ không bao giờ để ai lừa được.

Nhưng Trung không biết rằng, có những thứ không phải cứ cẩn thận là tránh được.

Chiều Tây Ninh hôm ấy vẫn yên bình như bao ngày khác.

Chỉ có một điều đang thay đổi.

BẾN SÀI THÀNH

CHƯƠNG 2: BỮA CƠM CUỐI

Tối hôm trước ngày lên Sài Gòn, mẹ nấu nhiều món hơn bình thường.

Chỉ là mấy món quen thuộc: cá kho, canh rau, trứng chiên. Nhưng hôm đó bàn ăn đầy
hơn mọi khi.

Ba ngồi đầu bàn, lặng lẽ gắp thức ăn. Ông không nói gì nhiều, chỉ hỏi đúng một câu:

“Trên đó tốn kém lắm không con?”

Trung lắc đầu.

“Con đi làm thêm được mà ba.”

Câu nói ấy anh nói rất nhanh, như sợ ba kịp lo lắng.

Thật ra anh chưa biết mình sẽ làm gì, làm ở đâu. Nhưng anh không muốn ba nghĩ anh
lên đó chỉ để xin tiền.

Ba gật đầu, không hỏi thêm.

Sự im lặng của ba làm Trung thấy nặng hơn cả lời dặn dò.

Mẹ thì khác. Mẹ gắp thức ăn vào chén anh liên tục.

“Lên đó nhớ ăn uống đàng hoàng. Đừng có tiết kiệm quá rồi bệnh.”

“Dạ.”

“Có chuyện gì phải gọi về liền nghe chưa.”

“Dạ.”

Anh trả lời từng câu ngắn gọn.

Trong đầu anh bắt đầu xuất hiện một suy nghĩ mà anh không dám nói ra:

Nếu mình thất bại thì sao?

Nếu mình không trụ nổi thì sao?

Nếu mình phải quay về… tay trắng?

Trung siết chặt đôi đũa.

Anh ghét nhất là bị thương hại.

Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần ai đó nói:
“Thằng Trung hiền quá.”
Anh đều thấy khó chịu.

Hiền không có nghĩa là yếu.

Nghèo không có nghĩa là thua.

Anh tự nhủ, dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ không quay về trong bộ dạng thất bại.

Bữa cơm kết thúc sớm hơn mọi khi.

Đêm đó, Trung nằm trên chiếc giường quen thuộc. Trần nhà có vết nứt nhỏ mà anh đã
nhìn suốt mấy năm trời.

Ngày mai anh sẽ rời khỏi nơi này.

Không ai ép anh phải thành công.

Nhưng anh tự ép mình.

Ngoài kia, gió thổi qua hàng cây sau vườn.

Trong bóng tối, Trung mở mắt rất lâu.

Anh không còn nghĩ chị Huyền nói quá nữa.

Anh bắt đầu hiểu… có lẽ Sài Gòn không chỉ có ánh đèn.

Nhưng dù vậy, anh vẫn chọn đi.

Vì nếu không đi, anh sẽ mãi mãi không biết mình có thể trở thành ai.

BẾN SÀI THÀNH

CHƯƠNG 3: CHUYẾN XE RỜI KHỎI TÂY NINH

Sáng hôm đó, Trung dậy sớm hơn mọi ngày.

Trời còn mờ sương. Con đường đất trước nhà vẫn còn ướt vì cơn mưa đêm qua.
Không khí mát lạnh nhưng trong lòng anh lại nóng như có lửa.

Mẹ chuẩn bị cho anh một túi đồ nhỏ. Quần áo gấp gọn. Ít bánh trái. Một xấp tiền được
gói kỹ trong tờ giấy báo.

“Cầm theo phòng khi cần,” mẹ nói.

“Con còn tiền mà mẹ.”

“Cứ cầm.”

Ba dắt xe ra trước cổng.

Không ai nói nhiều.

Chị Huyền đứng bên kia đường, hai tay khoanh trước ngực. Chị không lại gần, chỉ nhìn
anh.

Trung bước ra, đeo balo lên vai. Lần đầu tiên anh thấy cái balo cũ nặng đến vậy.

Ba chở anh ra bến xe huyện.

Con đường quen thuộc hôm nay bỗng dài hơn thường lệ.

Trung ngồi sau lưng ba, nhìn mái tóc đã lốm đốm bạc của ông. Anh chợt nhận ra ba già
đi lúc nào không hay.

Đến bến xe, tiếng người nói chuyện ồn ào. Mùi khói xe, mùi bụi hòa vào nhau.

Ba tắt máy, rút trong túi áo ra thêm vài tờ tiền nữa.

“Giữ lấy.”

“Con đủ rồi mà ba.”

“Ba nói giữ thì giữ.”

Giọng ba không lớn, nhưng đủ để Trung không dám cãi.

Anh nhận tiền, nhét vào túi áo.

Mẹ đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe từ lúc nào.

“Lên đó nhớ giữ mình nghe con.”

“Dạ.”

Chị Huyền bước lại gần hơn.

“Nhớ lời chị nói đó.”

Trung cười, cố tỏ ra bình thản.

“Em không yếu như chị nghĩ đâu.”

Chị nhìn anh, khẽ lắc đầu.

“Chị chưa bao giờ nghĩ em yếu. Chị chỉ sợ em tin người quá.”

Tiếng phụ xe gọi lớn:

“An Sương! Ai đi bến xe An Sương lên xe!”

Trung hít một hơi thật sâu.

Anh ôm mẹ một cái thật nhanh. Bắt tay ba. Nhìn chị Huyền lần cuối.

Không ai khóc thành tiếng.

Nhưng ánh mắt ai cũng ướt.

Trung bước lên xe.

Anh chọn chỗ gần cửa sổ.

Khi xe nổ máy, anh nhìn ra ngoài. Ba mẹ đứng cạnh nhau. Chị Huyền đứng hơi lùi lại
phía sau.

Chiếc xe bắt đầu lăn bánh.

Con đường đất đỏ dần lùi lại phía sau.

Trung siết chặt tay.

Trong lòng anh không còn sợ nữa.

Chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:

Mình phải thành công.

Không phải để chứng minh với ai.

Mà để xứng đáng với những ánh mắt đang nhìn theo mình lúc này.

Xe rời khỏi bến.

Tây Ninh khuất dần sau lớp bụi mờ.

Một chặng đường mới bắt đầu.

BẾN SÀI THÀNH

CHƯƠNG 4: LẠC GIỮA THÀNH PHỐ

Chiếc xe dừng lại khi trời đã gần trưa.

Phụ xe mở cửa, tiếng người chen lấn ùa lên.

“Sài Gòn tới rồi!”

Trung bước xuống, balo đeo trên vai. Nắng hắt xuống mặt đường nóng hầm hập. Khói
xe, tiếng còi, tiếng rao hàng hòa vào nhau thành một thứ âm thanh hỗn độn.

Anh đứng yên vài giây.

Sài Gòn không giống như anh tưởng tượng.

Nó không có thời gian để chờ ai cả.

Người ta đi rất nhanh. Nói rất nhanh. Làm gì cũng nhanh.

Trung kéo balo lại gần người hơn. Anh sợ lạc. Không phải lạc đường… mà là lạc giữa
biển người này.

Anh lấy điện thoại cũ ra xem địa chỉ phòng trọ đã tìm trước đó. Tay hơi run.

“Đi xe ôm không em?”

“Về đâu anh chở?”

Vài người đàn ông tiến lại gần. Trung lúng túng lắc đầu.

“Dạ… em tự đi được.”

Anh không muốn bị xem là quê mùa. Không muốn ai biết mình lần đầu lên thành phố.

Phải mất gần một tiếng, hỏi đường mấy lần, anh mới tìm được con hẻm nhỏ nơi mình
thuê trọ.

Dãy phòng trọ cũ kỹ, tường sơn đã bong tróc. Nhưng anh thấy nhẹ lòng khi mở cửa
phòng.

Ít nhất, anh cũng có một chỗ để ở.

Anh đặt balo xuống giường, ngồi thở một hơi dài.

“Vậy là mình lên thật rồi.”

Buổi chiều, Trung ra ngoài mua ít đồ dùng. Lúc quay về, anh thấy một thanh niên ngồi
trước dãy trọ, chân gác lên yên xe, miệng nhai kẹo cao su.

“Ê, phòng mới hả?”

Trung khựng lại.

“Dạ… em mới tới.”

“Quê đâu?”

“Tây Ninh.”

Người kia gật gù.

“Tao là Sang. Ở phòng cuối dãy.”

Trung gật đầu chào.

Sang nhìn anh từ trên xuống dưới, rồi cười:

“Nhìn mày là biết mới lên rồi.”

Trung hơi đỏ mặt.

“Có gì đâu anh.”

“Không có gì. Ở đây từ từ rồi quen. Mày học trường nào?”

Trung nói tên trường. Sang huýt sáo.

“Trời. Đại học … luôn à. Ghê vậy..”

Trung chỉ cười nhẹ.

Một lát sau, Sang hỏi:

“Có kiếm việc làm thêm chưa?”

Trung lắc đầu.

“Chưa anh. Em cũng đang tính.”

Sang gật gù.

“Tối mai rảnh không? Tao dẫn đi chỗ này. Làm phục vụ tiệc cưới. Cực chút nhưng tiền
cũng ổn.”

Trung im lặng vài giây.

Anh nhớ tới xấp tiền ba đưa. Nhớ ánh mắt mẹ. Nhớ lời chị Huyền.
Anh không muốn xin thêm tiền.

“Dạ… nếu được thì tốt quá.”

Sang vỗ vai anh cái bộp.

“Vậy quyết định vậy đi. Tối mai tao chở.”

Trung nhìn theo bóng Sang đi về phòng cuối dãy.

Gió chiều thổi qua con hẻm nhỏ.

Anh đứng trước cửa phòng mình, lòng có chút hy vọng.

Ít nhất… Sài Gòn cũng không hoàn toàn lạnh lẽo.

BẾN SÀI THÀNH

CHƯƠNG 5: CHIẾC BÁNH BA TẦNG

Tối hôm sau, Sang gõ cửa phòng Trung.

“Chuẩn bị chưa?”

Trung mặc chiếc áo sơ mi trắng duy nhất mang từ quê lên. Anh soi mình trong gương
vài lần trước khi ra ngoài.

“Dạ rồi.”

Sang chở anh tới nhà hàng bằng chiếc xe máy cũ. Con đường thành phố về đêm sáng
rực ánh đèn. Trung ngồi sau, nhìn dòng xe nối dài mà lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng.

Nhà hàng hiện ra trước mắt anh như một nơi hoàn toàn khác với dãy trọ chật hẹp kia.

Cửa kính lớn. Đèn chùm sáng rực. Xe hơi đậu kín phía trước.

“Ở đây hả anh?” Trung hỏi nhỏ.

“Ừ. Làm quen đi.”

Hai người đi vào cửa sau dành cho nhân viên. Bên trong, ai cũng tất bật.

Một người đàn ông cao gầy, tóc chải gọn, ánh mắt nghiêm khắc đứng giữa phòng.

“Quản lý Hùng đó,” Sang nói khẽ.

Quản lý nhìn Trung một lượt.

“Mới đi làm hả?”

“Dạ.”

“Biết việc chưa?”

“Dạ… chưa.”

Ông Hùng thở nhẹ.

“Ở đây không được sai. Khách toàn người có tiền. Làm đổ một ly nước cũng đủ bị
mắng.”

Trung gật đầu liên tục.

Anh được phát đồng phục. Áo trắng, quần đen, nơ nhỏ trước cổ. Khi thay xong, nhìn
mình trong gương, anh thấy lạ lẫm.

Buổi tiệc bắt đầu lúc bảy giờ.

Tiếng nhạc vang lên. Khách khứa ăn mặc sang trọng. Trung đi theo sau một anh phục
vụ khác, học cách bưng khay, cách cúi chào.

Mồ hôi anh thấm ướt lưng áo dù máy lạnh chạy rất mạnh.

“Bình tĩnh,” Sang đi ngang qua nói nhỏ.

Khoảng tám giờ, quản lý gọi anh lại.

“Bưng bánh cưới lên sân khấu.”

Trung nhìn chiếc bánh trước mặt.

Ba tầng. Kem trắng phủ đều. Hoa trang trí cầu kỳ. Trên đỉnh là đôi thiên nga nhỏ bằng
đường.

Anh nuốt nước bọt.

“Dạ.”

Hai tay anh đặt dưới khay bánh.

Nặng hơn anh tưởng.

Tiếng MC vang lên:

“Và bây giờ, xin mời nhân viên mang bánh cưới lên sân khấu!”

Đèn chiếu sáng hơn.

Trung bước từng bước chậm rãi.

Anh nghe rõ tiếng tim mình đập.

Chỉ còn vài bước nữa là tới.

Bỗng mũi giày anh vướng vào mép thảm đỏ dẫn lên sân khấu.

Mọi thứ như chậm lại.

Cơ thể anh chúi về phía trước.

Chiếc bánh nghiêng.

Rồi đổ ập xuống.

Kem bắn tung tóe.

Trung ngã sấp mặt xuống sàn.

Cả hội trường im lặng một giây.

Rồi tiếng cười vang lên.
Có người bật cười thành tiếng. Có người thì thầm to nhỏ. Có người giơ điện thoại lên.

Tai Trung ù đi.

Mặt anh dính đầy kem.

Những cây tăm cố định bánh cắm vào má anh rát nhẹ.

Anh lồm cồm đứng dậy, cúi đầu liên tục.

“Xin lỗi… xin lỗi…”

Quản lý Hùng mặt tái lại, bước nhanh lên.

“Đi vào trong!”

Trung vội vàng bê phần khay còn lại chạy về phía sau.

Không ai nhìn theo anh nữa.

Buổi tiệc vẫn tiếp tục như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Ở cầu thang phía sau hội trường, Trung ngồi xuống.

Tay anh run.

Kem vẫn còn dính trên tóc, trên áo.

Anh cắn môi thật chặt.

Anh không sợ bị mắng.

Anh chỉ thấy nhục.

Ngay ngày đầu tiên.

Giữa một nơi mà anh đã tự nhủ sẽ chứng minh mình không thua ai.

Nước mắt rơi lúc nào anh không biết.

Đúng lúc đó, có một giọng con gái vang lên phía sau:

“Anh làm đổ bánh luôn hả?”

Trung giật mình ngẩng lên.

BẾN SÀI THÀNH

CHƯƠNG 6: CÔ GÁI ĐƯA KHĂN

“Anh làm đổ bánh luôn hả?”

Giọng con gái vang lên phía sau.

Trung giật mình quay lại.

Một cô gái đứng ở đầu cầu thang, ánh đèn hắt từ hội trường phía sau làm gương mặt
cô sáng lên dịu dàng. Cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, không quá cầu kỳ nhưng nhìn
rất khác với những người xung quanh.

Trung vội quay mặt đi.

“Không sao… tôi tự lo được.”

Cô bước xuống vài bậc, đưa cho anh một xấp khăn giấy.

“Lau đi. Kem dính hết rồi.”

Trung nhìn bàn tay đang chìa ra trước mặt mình. Trắng, nhỏ và rất sạch sẽ.

Anh ngập ngừng vài giây rồi mới nhận lấy.

“Cảm ơn.”

Cô không đi ngay. Ngược lại, cô ngồi xuống cách anh một bậc thang.

“Lần đầu làm hả?”

Trung khẽ gật.

“Thấy là biết rồi.”

Anh đỏ mặt.

“Ở đây ai cũng từng bị mắng hết. Nhưng anh là người duy nhất té nguyên cái bánh ba
tầng.”

Cô nói xong thì bật cười khẽ.

Không phải cười chế giễu. Chỉ là kiểu trêu nhẹ cho đỡ ngượng.

Trung cúi đầu lau mặt.

“Xin lỗi vì làm mất vui buổi tiệc.”

“Anh xin lỗi tôi làm gì? Bánh đó không phải của tôi.”

Anh khựng lại.

“Không phải?”

“Không. Tôi chỉ là khách thôi.”

Cô nghiêng đầu nhìn anh một chút.

“Anh quê ở đâu?”

“Tây Ninh.”

“Đoán đúng rồi.”

“Đoán gì?”

“Đoán anh mới lên Sài Gòn.”

Trung im lặng.

Anh ghét cảm giác bị nhìn thấu như vậy.

Cô nhìn anh thêm một lúc rồi dịu giọng hơn.

“Đừng buồn quá. Ai mới lên cũng từng lạc lõng vậy hết.”

Trung ngẩng lên nhìn cô lần đầu tiên thật kỹ.

Ánh mắt cô trong veo, không có chút gì khinh thường.

Chỉ là… hơi tò mò.

“Anh tên gì?” cô hỏi.

“Trung.”

Cô gật đầu.

“Lục Châu.”

Trung khẽ lặp lại trong đầu cái tên đó.

Lục Châu.

Cô đứng dậy trước.

“Lần sau đi đứng cẩn thận chút. Ở đây người ta không thích thấy nhân viên khóc đâu.”

Cô quay đi vài bước rồi dừng lại.

À mà… cô quay lại, hơi nhướng mày:

“Con trai gì mà dễ khóc vậy?”

Trung lập tức phản ứng:

“Tôi không có khóc.”

“Ừ. Vậy chắc do kem cay mắt.”

Cô cười, rồi bước lên lại hội trường.

Trung ngồi đó thêm một lúc.
Má anh vẫn còn hơi rát vì mấy cây tăm. Nhưng trong lòng thì không còn nặng như lúc
nãy.

Anh không biết vì sao.

Có lẽ vì lần đầu tiên từ khi đặt chân tới Sài Gòn, có một người không cười nhạo anh.

Chỉ trêu anh.

Nhẹ thôi.

Nhưng đủ để anh nhớ.

Ngoài kia tiếng nhạc lại vang lên.

Trung đứng dậy.

Anh nhìn lên phía hội trường một lần nữa.

Không biết cô còn ở đó không.

Nhưng anh biết chắc một điều…

Sài Gòn vừa có thêm một lý do để anh không bỏ cuộc.

BẾN SÀI THÀNH

CHƯƠNG 7: KHÔNG BIẾT TÌM Ở ĐÂU

Sau cú ngã hôm đó, Trung bị quản lý Hùng mắng suốt gần mười phút.

“Ở đây không có chỗ cho sai lầm!”

Anh chỉ cúi đầu.

“Dạ.”

Sang đứng bên cạnh, đợi quản lý đi khuất mới huých nhẹ vào vai anh.

“Làm gì mà run dữ vậy?”

“Không biết nữa…”

“Thôi, ráng làm vài bữa quen liền.”

Trung gật đầu.

Nhưng trong lòng anh không đơn giản như vậy.

Tối đó về phòng trọ, anh soi gương. Vết đỏ nhỏ trên má do tăm cắm vào vẫn còn. Anh
đưa tay chạm nhẹ.

Bất giác, anh nhớ đến cô gái đã đưa khăn cho mình.

Lục Châu.

Anh lẩm bẩm cái tên đó trong miệng vài lần.

Rồi tự cười.

Mình bị sao vậy?

Chỉ là một cô khách trong buổi tiệc cưới. Có thể cô đã quên anh ngay khi bước lên lại
hội trường.

Anh nằm xuống giường, nhìn trần nhà phòng trọ.

Ở Tây Ninh, đêm yên tĩnh. Còn ở đây, đêm cũng có tiếng xe chạy ngoài hẻm, tiếng
người nói chuyện đâu đó xa xa.

Anh nhắm mắt lại.

Hình ảnh chiếc váy trắng, nụ cười hơi tinh nghịch, ánh mắt không hề khinh thường…
cứ hiện lên rõ ràng.

Trung bật ngồi dậy.

“Thôi. Nghĩ nhiều làm gì.”

Anh tự nhắc mình.

Anh lên đây không phải để mơ mộng.

Anh lên đây để học. Để làm. Để không phụ ba mẹ.

Một cô gái như vậy… chắc chắn không cùng thế giới với anh.

Ý nghĩ đó khiến anh thấy hơi nhói.

Ngày hôm sau, Trung vẫn đi làm bình thường.

Mỗi khi nghe tiếng giày cao gót phía sau, anh lại vô thức quay đầu lại.

Nhưng không phải.

Không phải cô.

Hết buổi tiệc này đến buổi tiệc khác.

Anh không gặp lại cô thêm lần nào nữa.

Đến một lúc, anh tự hỏi:

Mình có đang chờ không?

Và nếu có…

Thì mình chờ để làm gì?

Anh thở dài.

Sài Gòn rộng như vậy.

Một cuộc gặp ở cầu thang sau hội trường…

Có lẽ chỉ là tình cờ.

Nhưng tối đó, khi đi ngang qua bậc

…còn tiếp…

Thông tin truyện
Tên truyện BẾN SÀI THÀNH
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex ngắn
Phân loại Truyện chưa được phân loại
Tình trạng Chưa xác định
Ngày cập nhật 26/02/2026 16:07 (GMT+7)

Một số truyện sex ngẫu nhiên

Chị tôi và cô thư ký của bố tôi - Tác giả Ngọc Linh
Ở trong lớp đang buồn bực vì hai điểm kém môn toán và môn lý. Tôi tìm cách trốn 3 tiết cuối về nhà. Ra đến cổng trường tôi còn bị dò hỏi nữa lên khi ra đến quán INTERNET mà tôi vẫn còn cảm thấy tức tối trong người. Tôi vào mail gửi thư cho mấy bạn tôi xong thì tôi ra về. Về đến nhà tôi...
Phân loại: Truyện sex ngắn Truyện loạn luân Đụ thư ký Truyện bóp vú Truyện bú cặc Truyện bú lồn Truyện liếm lồn
Đụ chị dâu xinh đẹp
Chào các bạn trong truyensextv.cc Thấy các bạn kể chuyện của bản thân làm tôi cũng thấy hứng, muốn kể để bớt đi phần nào hối hận, tội lỗi, dù văn không hay nhưng chân thật đến từng chi tiết. Tôi cam kết như vậy. Tôi năm nay 43 tuổi, sinh ra và lớn lên ở một tỉnh cách thủ đô hơn 100km, dáng...
Phân loại: Truyện sex ngắn Truyện loạn luân Chị dâu em chồng Tâm sự bạn đọc Truyện người lớn Truyện sex có thật Truyện sex Full Truyện sex ngoại tình
Gài bẫy Trúc Quỳnh - Tác giả Smile
Chào anh em tôi là Cường hiện đang làm ngư dân tại một vùng quê xa xôi, vốn là một nơi có bãi biển đẹp cùng núi non hùng vĩ. Nơi đây nổi lên như một điểm đến du lịch mới lạ với mọi người, tôi cùng hai thằng chiến hữu là Quang với Hoàng thi thoảng lại lái xe dạo biển. Nhìn các em gái xanh...
Phân loại: Truyện sex ngắn Truyện sex cưỡng dâm
Liên kết: Truyện hentai - Truyện 18+ - Sex loạn luân - Sex Trung Quốc - Sex chị Hằng - Truyện ngôn tình - Truyện người lớn - TruyenDu.com - Facebook admin

Thể loại





Top 100 truyện sex hay nhất

Top 4: Cô giáo Mai
Top 5: Cu Dũng
Top 14: Số đỏ
Top 22: Thằng Đức
Top 25: Gái một con
Top 30: Thằng Tâm
Top 41: Cô giáo Thu
Top 43: Vụng trộm
Top 52: Xóm đụ
Top 66: Diễm
Top 72: Tội lỗi
Top 74: Dì Ba
Top 76: Tình già
Top 77: Tiểu Mai
Top 79: Bạn vợ
Top 85: Mợ Hiền
Top 90: Tuyết Hân