– Đây là kỳ xà (viperidae, họ rắn lục) gây thương tích. Kỳ xà đầu rồng miệng hổ, thân lốm đốm đen trắng, sườn có hai mươi bốn đường vân hình chuỗi hạt, bụng có đốm hình hạt châu, miệng có bốn răng dài, đuôi có vảy hình móng tay Phật, độc tính cực mạnh. Người thường bị cắn đi trăm bước sẽ ngã chết, sau khi cắn người vết thương sưng phù, có màu tím đen, nọc độc của nó kiến huyết phong hầu, vốn là trong thiên hạ không có thuốc nào cứu được…
Sau khi Tần Lâm trúng độc thần trí hỗn loạn, toàn dựa vào ý chí chống đỡ mới không hôn mê, vốn nghe lão nhân này nói tính chất và trạng thái của độc xà kia hoàn toàn phù hợp, còn tưởng rằng lão có biện pháp cứu trị, mới vừa thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng tinh thần mới vừa buông lỏng, trong lúc bất chợt lại mơ mơ hồ hồ nghe một câu “Không có thuốc nào cứu được”, nhất thời trong lòng căng thẳng, không có cách nào nhẹ nhõm như trước. Lúc này hắn chỉ cảm thấy tim mình như co lại, đầu như bị ai đó dùng búa nện thật mạnh, nhất thời bên tai ù ù, trước mắt nhìn thấy vô số vì sao, bất ngờ hôn mê bất tỉnh.
Lão nhân áo đen chỉ lo tra xét vết thương, cũng không biết Tần Lâm hôn mê, lấy trong ngực ra một chiếc bình nhỏ bằng sứ, miệng vẫn thao thao bất tuyệt:
– Nhưng gia gia đã sớm có thuốc cứu trị kỳ xà cắn bị thương, nếu không sao dám leo lên núi hoang Kỳ Châu hái thuốc vào thời điểm giao hai mùa Xuân Hạ như vậy. Gặp được lão phu, coi như hắn đã nhặt lại được mạng nhỏ của mình trở về.
– Thanh Đại, con xem thuốc trị rắn cắn độc môn của ta đây, chính là hai mươi tám vị thuốc tốt như Thất Diệp Liên, Thanh Long Đảm, Cấp Giải Tác, Quỷ Châm Thảo, Phượng Hoàng Hoa… điều chế mà thành, phù chính khư tà, giải phong ngừng đau, trị rắn độc cắn bị thương hiệu nghiệm như thần…
Nghe gia gia nói như thế, thiếu nữ tên là Thanh Đại tất nhiên không nghi ngờ chút nào, lập tức yên lòng, nhìn Tần Lâm hôn mê bất tỉnh che miệng bật cười:
– Gia gia nói một hồi tràng giang đại hải, đã hù dọa cho tên này hôn mê bất tỉnh. Nếu rắn độc cắn hắn không chết lại bị người hù dọa mà chết, vậy thì quá nực cười…
Lão nhân áo đen đã lấy ra kim châm cắm xung quanh vết thương rắn cắn rút độc ra, trị liệu xử lý bước đầu, nghe cháu gái đùa giỡn không khỏi đỏ mặt lên, hơi có vẻ lúng túng.
Vết thương Tần Lâm hiện màu tím đen sưng phù, trên mặt hiện lên khí xanh, mặc dù Thanh Đại tin tưởng y thuật của gia gia, nhưng cũng không nhịn được lo lắng nói:
– Xem ra rắn độc này cắn thật là lợi hại, bị thương không nhẹ.
Lão nhân áo đen đã dùng kim châm rút ra độc rắn còn sót lại nơi vết thương, sau đó tỉ mỉ lau khô kim châm cất vào trong túi. Sau đó lấy ra một cái hộp gấm nhỏ, lấy thuốc ra thoa lên chỗ vết thương rắn cắn, cuối cùng dùng vải băng lại.
Thuốc trị nọc có tác dụng rất nhanh, Tần Lâm là bị kỳ xà cắn, trúng phải độc tố huyết dịch tuần hoàn, nơi dấu răng chảy máu không ngừng. Tuy rằng miệng vết thương nhỏ nhưng đến bây giờ mất máu cũng không ít, nhưng lão nhân áo đen mới vừa thoa thuốc lên nhất thời cầm máu, chỉ còn chút nước vàng chảy ra, nhưng chốc lát sau ngay cả nước vàng cũng đã ngừng chảy.
Bởi vì cơn đau do nọc rắn gây ra, cho dù là Tần Lâm đang hôn mê vẫn cau chặt đôi mày, sau khi được thoa thuốc chân mày giãn ra, hiển nhiên có điều chuyển biến tốt.
Quả nhiên “phù chính khư tà, giải phong ngừng đau, trị rắn độc cắn bị thương hiệu nghiệm như thần…”, lão nhân áo đen không hề khoa trương chút nào.
Giờ phút này lão nhân áo đen như vừa hoàn thành một kiệt tác vô cùng đắc ý, hài lòng phủi tay đứng dậy, râu tóc tung bay nói với cháu gái của mình:
– Thấy thủ đoạn của gia gia thế nào?
Bệnh nhân vừa được cứu trị, thần sắc Thanh Đại nhất thời nhẹ nhõm, quay vòng quanh Tần Lâm một vòng, rất là khinh thường nói:
– Người này da dẻ trắng trẻo, không giống như người quen đi đường núi. Hừ hừ, thật là một con quỷ nhát gan, nghe thấy bốn chữ ‘Không có thuốc cứu’ liền bị dọa sợ đến chết ngất, quả thật nhát gan! Hừ… Quỷ nhát gan!
Thật ra thì Tần Lâm không hề nhát gan, Đại sư huynh Bạch Liên giáo bị quan phủ treo ngân tám trăm lượng lùng bắt còn chôn trong hố. Chỉ bất quá sau khi bị rắn độc cắn bị thương thân thể suy yếu, không gắng gượng được cho nên mới ngất xỉu.
– Thái lão gia, tiểu thư, chờ chúng ta một chút, hoang sơn dã lãnh này…
Từ trên đường tới, có mấy người kêu lên dần dần tới gần.
Thanh Đại khẽ chu cái miệng nhỏ nhắn, ngồi chồm hổm xuống uể oải cầm cuốc hái thuốc trên tay bổ bổ xuống đất, lại đưa mắt nhìn qua gia gia mình và Tần Lâm.
Sau khi Tần Lâm bị rắn cắn thương đi lảo đảo, y phục vải thô đã bị gai xé rách xơ xác. Từ góc độ của thiếu nữ có thể nhìn thấy ngực bụng hắn bày ra từng mảng da ngực bụng, không khỏi sững sờ.
Thanh Đại cuống quýt xoay người đi, trên mặt hiện lên một vầng mây đỏ.
… Bạn đang đọc truyện Cẩm Y Vệ Đại Minh – Quyển 1 tại nguồn: http://truyensextv.cc/cam-y-ve-dai-minh-quyen-1/
– Ta không chết ư?
Sau khi Tần Lâm tỉnh lại, phát hiện dưới người mình là một cái giường trải chiếu cẩn thận, trên người đắp một chiếc chăn mỏng vô cùng thoải mái. Căn phòng mà hắn đang ở dù không trang trí xa hoa, điêu khắc rường cột tinh xảo, nhưng có ánh mặt trời sáng rực từ cửa sổ mở rộng chiếu vào, lại có mùi thuốc nồng đậm bay tới.
Nhìn lại góc tường một chút, chiếc bao đựng Lộ Dẫn vàng bạc của hắn bị tùy tiện ném vào góc, miệng bao không cột chặt lộ ra y phục dơ dáy hôi hám bên trong, dáng vẻ quỷ thần chán ghét. Có lẽ đây là nguyên nhân khiến cho không ai để ý tới nó, mới tiện tay ném vào góc phòng như vậy.
Tần Lâm bệnh nặng mới khỏi, thân thể bủn rủn vô lực, lại không thấy người nào để gọi, không khỏi nằm trên giường suy nghĩ lung tung. Theo như vậy hẳn là lão nhân gia tiên phong đạo cốt cùng thiếu nữ xinh đẹp khuê danh Thanh Đại đã cứu mình, bất quá làm thế nào từ vùng hoang dã đi tới gian phòng này? Mặc dù lão nhân gia kia thân thể tráng kiện, nhưng cũng không giống như người có thể cõng nổi một thiếu niên, hắc hắc, chẳng lẽ là Thanh Đại cõng mình xuống núi?
Trước khi Tần Lâm xuyên việt một lòng mê say công tác, lại thêm không có mấy nữ nhân bằng lòng lui tới với quái nhân cả ngày chơi với thi thể như hắn, cho nên từ nhỏ tới lớn hắn chưa từng trải qua tình trường bao giờ. Giờ phút này nghĩ đến thiếu nữ tên là Thanh Đại giọng nói ngọt ngào ngây thơ thuần khiết, dung mạo hết sức đáng yêu, không khỏi ngẩn ngơ cười, nước dãi chảy xuống hai bên mép.
Dựa theo người xuyên việt thông thường có được hào quang nhân vật chính gia trì, nơi này hơn phân nửa chính là khuê phòng Thanh Đại, như vậy kịch bản kế tiếp hẳn là mỹ nữ cứu anh hùng, sau đó khóc kêu phải lấy thân báo đáp ư?
Không bao lâu sau, cửa phòng kêu két một tiếng mở ra, có một thiếu niên mập mạp trắng trẻo tiến vào, tay bê một chiếc chậu đồng có đậy khăn lông.
Thấy Tần Lâm hôn mê nhiều ngày mở to mắt, thiếu niên mập sửng sốt chốc lát.
Tần Lâm thầm than một tiếng, xem ra mình vẫn chưa được hào quang của nhân vật chính gia trì, ở trên giường ngủ mê man mấy ngày nay đều là thiếu niên mập này chiếu cố.
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 1 |
Tác giả | Chưa xác định |
Thể loại | Truyện sex dài tập |
Phân loại | Dâm thư Trung Quốc |
Tình trạng | Chưa xác định |
Ngày cập nhật | 28/08/2025 03:33 (GMT+7) |