Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài chững chạc, sâu bên trong cậu vẫn chỉ là một chàng trai tuổi 18, tò mò trước những cảm xúc mới lạ của tuổi trưởng thành. Cậu không khác gì những chàng trai khác… cũng có những rung động, những khát khao và những cảm xúc khó gọi tên khi đứng trước một người phụ nữ xinh đẹp và cô gái ấy gọi tên cô Hà Anh.
Hà Anh là giáo viên dạy Hóa nghiêm khắc nhất trường, không ai dám lơ là trong lớp học của cô. Dưới lớp, cô là người có khuôn mặt thanh tú, mái tóc dài suôn mượt và ánh mắt sắc sảo, luôn giữ một vẻ ngoài đoan trang, chỉn chu. Nhưng có một điều ít ai biết, đó là sự cô đơn mà cô phải chịu đựng.
Chồng cô là một doanh nhân, suốt nhiều tháng trời đi công tác xa, để lại cô một mình trong căn nhà nhỏ. Ban ngày cô là một giáo viên mẫu mực, nhưng khi màn đêm buông xuống, sự trống trải trong lòng dần dần gặm nhấm cô. Cô không phải là người phụ nữ hời hợt với hôn nhân, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng đã lâu rồi cô không được ai ôm ấp, không có một bàn tay nào chạm vào mình một cách âu yếm.
Và khi lớp học ở trưởng kết thúc, cũng là lúc mà cậu phải đến nhà cô Hà Anh để học thêm, nhà cô nằm khá xa trường nên cậu phải chạy một lúc lâu mới đến được.
Khi đến nơi, Tuấn bước vào nhà cô Hà Anh, đặt cặp xuống bàn rồi ngồi ngay ngắn như mọi khi. Căn nhà cô không quá lớn nhưng rất gọn gàng và ấm cúng, sách vở được xếp ngay ngắn trên giá, mùi trà thoang thoảng trong không khí tạo cảm giác dễ chịu.
Cô Hà Anh ngồi xuống đối diện cậu, đẩy nhẹ gọng kính rồi mở sách ra. Những buổi học kèm thế này đã trở thành thói quen của cả hai suốt gần một năm nay.
“Hôm nay chúng ta ôn luyện đề cương nhé!” Cô nói, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng nhưng vẫn mang nét nghiêm khắc đặc trưng của một giáo viên.
Tuấn gật đầu, tập trung vào bài giảng. Nhưng mỗi khi cô cúi xuống lật sách, ánh mắt cậu vô tình lướt qua cặp đùi trắng nõn ấy của cô…
“Tuấn?”
“Dạ?!” Cậu giật mình khi bị gọi tên.
“Em đang nghĩ gì thế? Sao cứ thất thần vậy?” Hà Anh nghiêng đầu nhìn cậu, ánh mắt dò xét.
Tuấn vội vàng lắc đầu, cố gắng tập trung vào bài học. Nhưng dù cố thế nào, cậu cũng không thể phủ nhận rằng cô giáo của mình thật sự rất đẹp.
Khi buổi học gần kết thúc, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi xuống mái nhà. Ban đầu chỉ là tiếng lộp bộp nhẹ nhàng, nhưng chẳng mấy chốc, nó nhanh chóng trở thành một cơn mưa lớn.
Rầm! Một tia sét chói lòa xé toạc bầu trời, ánh sáng nhá lên trong khoảnh khắc rồi vụt tắt.
“Ôi trời, mưa to quá…” Hà Anh khẽ thở dài, đứng dậy đi kiểm tra xung quanh.
Bất chợt, một giọt nước lạnh buốt nhỏ xuống cổ cô.
Cô ngước lên… mái nhà bị dột.
Chưa kịp phản ứng, một giọt nước khác rơi trúng tay cô, rồi thêm một giọt nữa, thấm ướt vai áo mỏng manh. Tuấn nhìn theo, Cậu nhận ra chiếc áo sơ mi trắng của cô bắt đầu loang lổ những vệt nước.
“Để em lấy chậu hứng nước cho cô!” Tuấn nhanh chóng đứng dậy.
Nhưng đúng lúc ấy…
“A!”
Cô Hà Anh trượt chân. Mặt sàn ướt do nước dột từ mái nhà, và cô bất ngờ vấp phải mép tấm thảm, mất thăng bằng. “Bịch!” Cô ngã xuống nền nhà, cả cơ thể đổ vào vũng nước. Tuấn lo lắng chạy đến quỳ xuống đỡ lấy cô dậy.
Nhưng khi ánh mắt cậu chạm vào cô… Cậu như chết lặng.
Chiếc áo sơ mi trắng của cô ướt đẫm, vải mỏng dính chặt vào làn da, để lộ đường cong quyến rũ cùng cơ thể xinh đẹp và chiếc nội y ẩn hiện mờ mờ của cô sau lớp áo trắng. Bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt, Tuấn nuốt khan. Cậu không thể rời mắt.
Hà Anh cũng nhận ra điều đó. Cô cứng đờ trong vài giây, nhưng khi thấy ánh mắt Tuấn đang dần thay đổi, một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng cô.
Bên ngoài, cơn mưa vẫn trút xuống không ngừng. Nhưng bên trong căn phòng nhỏ này, có thứ gì đó đang dần thức tỉnh.
Tuấn nuốt khan. Hơi thở cậu nặng nề hơn khi đối diện với khung cảnh trước mặt, nhịp tim cậu đập nhanh hơn… một người phụ nữ trưởng thành, quyến rũ, đang run rẩy vì nước mưa lạnh thấm vào làn da.
Cô Hà Anh cũng nhận ra điều đó. Hai má cô ửng hồng, nhưng không rõ là do xấu hổ, hay một cảm giác nào khác đang dâng trào trong cô. Hơi lạnh từ nước mưa dường như không thể dập tắt sự nóng rực đang dâng lên trong không khí, cô cắn môi, toan đứng dậy… nhưng đôi mắt cậu học trò của cô lúc này không còn đơn thuần như trước nữa, đó là ánh mắt của một người đàn ông.
Cô Hà Anh khẽ rùng mình vì lạnh, nhưng cái lạnh ấy không thể át đi được cảm giác nóng bừng đang dâng lên trong cơ thể.
Tuấn nuốt khan, tim đập mạnh trong lồng ngực. Hình ảnh trước mắt khiến cậu gần như quên mất rằng mình chỉ là một học sinh. Cảm giác tội lỗi tràn đến, nhưng cùng lúc đó, một thứ gì khác cũng trỗi dậy mãnh liệt trong cậu… một cảm xúc nguyên thủy mà cậu chưa từng trải qua trước đây.
Cô Hà Anh vội chống tay lên sàn, định đứng dậy, nhưng cậu đã nhanh hơn một bước.
“Cô có sao không?” Giọng Tuấn hơi run, nhưng vẫn nhanh chóng vươn tay đỡ cô.
Khoảnh khắc ấy, khi bàn tay cậu chạm vào cánh tay mảnh mai của cô, một luồng điện kỳ lạ lan truyền khắp cơ thể cả hai. Cô Hà Anh khẽ giật mình, toàn thân như đông cứng lại trong vài giây.
Cô có thể đẩy cậu ra ngay lập tức… cô biết điều đó. Nhưng không hiểu vì sao, cô lại không làm thế.
Hơi thở cô hơi rối loạn, ánh mắt dao động. Từng giọt nước lăn dài trên cổ cô, thấm vào làn da mịn màng. Đôi môi cô mấp máy, như muốn nói gì đó, nhưng rồi bị chặn lại bởi ánh nhìn đầy mãnh liệt của Tuấn.
Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng trong căn phòng nhỏ, một cơn bão khác đang dần hình thành.
Cô cắn nhẹ môi, định quay mặt đi… nhưng chính động tác ấy lại khiến Tuấn không kìm được mà nhìn xuống đôi môi đỏ mọng ấy lâu hơn.
“Cô…” Tuấn lên tiếng, nhưng rồi không biết phải nói tiếp thế nào.
Cô Hà Anh cũng không lên tiếng. Chỉ có nhịp thở dần trở nên gấp gáp hơn.
Là do cơn lạnh… hay là do một cảm xúc khác đang tràn đến, cô cũng không còn chắc nữa.
Mưa vẫn chưa ngừng rơi. Nhưng lúc này, thứ mà cô muốn chống lại nhất… không còn là cơn mưa ngoài kia nữa.
Cô cảm nhận rõ lồng ngực mình nóng ran lên, và lần đầu tiên, cô thấy mình không thể nào kiểm soát bản thân nữa. Trong một giây phút yếu lòng, cô khẽ nhắm mắt lại như một sự buông xuôi nhẹ nhàng… và đó cũng là khoảnh khắc Tuấn không thể kiềm chế thêm nữa…
Tuấn vươn tay, khẽ chạm vào gò má của cô, ngón tay lướt qua làn da mịn màng còn vương vài giọt nước, Hà Anh khẽ run lên, nhưng không né tránh… thay vào đó, cô nhắm hờ mắt, như thể không còn muốn chống lại cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Rồi môi của cả hai dần tiến lại gần nhau đến cuối cùng môi của họ đã chạm vào nhau, ban đầu đó chỉ là một nụ hôn nhẹ nhàng, dè dặt như thể họ sợ phá vỡ một điều gì đó.
Nhưng khi Tuấn kéo cô gần hơn một chút, hơi ấm của cậu lan tỏa, và Hà Anh cảm nhận được một nỗi khao khát sâu sắc mà cô chưa từng trải qua trước đây. Những nụ hôn dần trở nên càng lúc càng mãnh liệt, xen lẫn hơi thở nóng rực và sự quấn quýt không muốn rời xa. Cô thấy cả người như mất kiểm soát, đôi tay không biết từ lúc nào đã vòng ra sau gáy cậu, kéo cậu xuống sát hơn. Bàn tay Tuấn siết nhẹ eo cô, cảm nhận đường cong mềm mại dưới lớp áo mỏng đang ướt nước. Khi nụ hôn ngày càng trở nên sâu hơn, từng đường nét lý trí trong cô cũng dần tan biến như cơn mưa ngoài trời.
Sau nụ hôn dài, cả hai đều thở dốc, khoảng cách giữa họ chỉ còn là hơi thở nóng rực hòa quyện vào nhau.
“Em yêu cô…” Tuấn khẽ nói nhỏ…
Hà Anh nhìn Tuấn, ánh mắt cô dao động, nhưng lại không có ý định lùi lại nữa. Hà Anh nhắm mắt lại, trái tim cô đập loạn nhịp như thể nó đang phản bội chính mình. Sau đó, Tuấn nhẹ nhàng bế bổng cô lên, đến một nơi mà cả hai có thể đắm mình trong không gian riêng tư.
Lên đến phòng ngủ, một lần nữa môi của họ lại quấn lấy nhau, vừa tận hưởng nụ hôn ấy tay của Tuấn cùng lúc đó cởi dần những chiếc cúc áo trên chiếc áo sơ mi ấy, bộ nội y của cô cũng lộ ra. Tuấn vòng tay ra sau cởi luôn chiếc áo lót ấy ra để lộ một cặp đào căng tròn cùng đôi nhũ hoa nhỏ nhắn ấy…
Cảm giác như cậu vừa đặt một bước chân lên thiên đường khi mà cậu đang được nhìn ngắm cái nơi mà bình thường một cậu học sinh không thể thấy của giáo viên, cậu không kìm được sự phấn khích nữa mà áp bàn tay ấm nóng của mình lên bầu ngực căng tràn ấy, cảm nhận sự mềm mại đầy mê hoặc. Bàn tay cậu cứ xoa bóp từng đường cong đầy đặn ấy, Tuấn nhìn vào biểu cảm e thẹn của cô cùng những cơn rung nhẹ thoát ra từ đôi môi của cô. Cậu nhấn nhẹ lên hai đầu nhũ hoa mẫn cảm ấy khiến cả người Hà Anh run lên nhẹ vì cơn sướng bất ngờ.
Rồi bàn tay Tuấn dần dần mò xuống sâu bên dưới, cậu cởi nhẹ 2 lớp quần của Hà Anh ra rồi cái khe ẩm ướt ấy lộ hẳn ra trước mặt cậu, hơi thở ấm nóng của Tuấn phả vào cái khe nứt ấy khiến cơ thể Hà Anh run lên nhẹ.
Cậu dùng hai tay của mình nhẹ nhàng tách hai cái khe ấy ra lộ ra bên trong là một lối đi hồng hào và tươi trẻ.
“Đừng… nhìn… nữa… mà… nó… xấu hổ lắm…” Hà Anh ngượng ngùng nói…
Cậu đưa một ngón tay của mình vào sâu bên trong, cảm nhận hơi ấm và sự ẩm ướt bên trong Hà Anh, ngón tay cậu ngọ nguậy bên trong khiến cô dần phát ra những âm thanh rên khẽ.
“Hmmmm… Uhmm… Aaahh”
Sau đấy, Tuấn lại chèn một ngón tay nữa vào bên trong, những ngón tay của cậu bên trong cô đang dần di chuyển nhanh hơn, nó thành công chạm vào điểm yếu của Hà Anh khiến cô rên rỉ vì sướng.
Cô cảm nhận một cơn sóng lạ lẫm cuộn trào bên trong, như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Đôi chân bất giác siết chặt, ngực phập phồng theo từng hơi thở gấp gáp. Bàn tay cô bấu lấy tấm ga giường, cảm giác này… sao lại mạnh mẽ đến thế? Cô không biết mình nên tiếp tục hay ngăn lại, nhưng cơ thể lại phản bội lý trí, run rẩy đón nhận từng cơn kích thích ngày một dồn dập hơn…
“Ưyaa~~”
Cảm giác này là gì? Đó là câu hỏi trong đầu cô lúc này khi cô đạt cực khoái lần đầu tiên trong việc này, cô cảm thấy rất bối rối khi chưa từng trải nghiệm nó trước đây.
Nhưng điều khiến Hà Anh bối rối hơn là khi Tuấn lấy cái cục thịt đang cương cứng trong quần Tuấn ra, cô ngạc nhiên với cái thứ trước mặt mình, cô chưa từng nghĩ nó lại có thể lớn như vậy. Cái cục thịt ấy xét cả về chiều dài lẫn chiều rộng nó đều hơn hẳn chồng cô và cả người nó đang nổi gân xanh như thể muốn chứng minh sự mạnh mẽ của mình.
Khi Tuấn định đút vào, cô có chút e ngại nhưng sau cùng cô vẫn không cản được Tuấn. Khi con quái thú ấy tiến vào trong, cô cảm nhận được từng lớp thịt bên trong mình đang dọn đường cho một thứ to bự tiến vào. Tuấn nhấp hông rất nhẹ nhàng như muốn cho cả hai quen dần với nhau.
“Ưm… Aaahh… Haa”
Con quái vật ấy của Tuấn bên trong Hà Anh nó lấp đầy hết bên trong và dễ dàng đâm vào sâu bên trong nó khiến cô sướng đến mức mỗi cú nhấp nhẹ lại khiến cô bật ra những tiếng rên khe khẽ, cô cắn môi kiềm chế nhưng làn sóng khoái cảm khiến cứ trào dâng từng đợt khiến cô run lên trong vô thức, cô cảm giác được thứ cảm giác ban nãy sẽ lại đến nữa.
Rồi Tuấn bắt đập dập nhanh hơn khiến Hà Anh cũng rên lên những tiếng rên gợi dục, chỉ sau vài cú giã, Hà Anh lại cảm nhận được làn sóng ấy như có dòng điện chạy dọc qua sóng lưng, cô bất giác ôm chặt lấy Tuấn. Trong khi đó, Tuấn cũng đã đến giới hạn, cậu xả tinh dịch của mình từng đợt từng đợt vào bên trong cô giáo của mình. Khi cậu rút ra, nó nhiều đến mức chảy ra như một dòng thác.
Sau đấy, Tuấn kiệt sức vì lần đầu làm tình khiến cậu lăn ra ngủ cạnh cô, trong khi ấy Hà Anh lê lết từng bước chân mang nặng sự mệt mỏi về phía nhà vệ sinh, cô ngồi xuống bồn cầu rồi rặn ra đống tinh vừa nãy. Tinh trùng của Tuấn quá nhiều đến mức dù một lượng lớn đã được tống ra nhưng cô vẫn cảm thấy vẫn còn một ít bên trong. Về lại giường, cô mới nhận thấy mình đã bị cuốn theo cảm xúc như thế nào, cô bắt đầu có cảm giác tội lỗi với người chồng của mình.
Cô đột nhiên nhớ tới chồng mình, cô cẩm chiếc điện thoại của mình lên rồi gọi vào số của chồng cô, thấy chồng bắt máy cô rất vui nhưng đầu dây bên kia người chồng ấy lại nói với một giọng điệu lạnh tanh.
“Sao em? Có gì mai nói, anh vừa đi làm về mệt lắm”
Sau đấy vài giây chồng cô cúp máy ngang bỏ lại cô với cảm giác khó tả, cảm giác tội lỗi cộng với cảm giác như cô thấy mình đang bị bỏ rơi nhưng rồi co lại tự an ủi mình rằng “Chắc do anh ấy đi làm về mệt thôi!” Rồi cô buồn bã đến bên giường rồi vào giấc ngay khi những suy nghĩ vu vơ hiện qua đầu cô.
…
Còn tiếp…
Thông tin truyện | |
---|---|
Tên truyện | Cô Hà Anh |
Tác giả | Chưa xác định |
Thể loại | Truyện sex ngắn |
Phân loại | Đụ máy bay, Truyện sex cô giáo |
Tình trạng | Chưa xác định |
Ngày cập nhật | 05/04/2025 23:08 (GMT+7) |