CHƯƠNG 6 – LẦN ĐẦU
Cái Phương ăn một lát, lại chốc chốc xuýt xoa, miệng nó hôm nay bị thằng Hòa đấm khiến môi vập vào răng, sưng một mảng, gia vị mặn, chua, cay đủ thứ ngấm vào làm con bé đau chảy cả nước mắt.
Bà Lan hiểu con bé đang bị sao, nên động viên không ngừng. Bữa ăn rồi cũng kết thúc, Phương cũng biết ý dọn dẹp và chủ động xin được rửa bát cho cả nhà. Mẹ Phong cũng muốn nhìn xem cô bé đảm đang đến đâu, nên lặng lẽ đứng sau nhìn ngắm Phương tháo vát dọn dẹp.
Sau cùng bà cũng rất hài lòng, bát đũa con bé rửa sạch kin kít một cách chuyên nghiệp như người lớn. Bà tấm tắc khen mãi.
– Ai dạy cháu những việc nhà này vậy?
Cái Phương rửa tay, vẫy vẫy cho ráo nước hồn nhiên đáp lời.
– Dạ.., là mẹ cháu dạy từ lúc năm tuổi ạ. Nên giờ toàn cháu làm thôi ạ.
Rồi bà cũng đến lúc đưa cơm cho chồng, tiện đưa cái Phương về nhà như đã nói với mẹ nó, trước khi đi bà còn đem theo cho con bé một tuýp thuốc mỡ Tetracyclin mới nguyên.
Phong đứng thập thò ngoài cửa, cái Phương đi chốc chốc lại quay lại nhìn một cách lưu luyến. Bà Lan nhìn thấy hết chỉ tủm tỉm cười thầm. Khi bóng dáng cái Phương đã mất dạng, Phong thẩn thơ bước vào trong nhà.
Những khoảnh khắc cái Phương đi tìm cậu về ăn cơm lại ùa về trong tâm trí non nớt của cậu nhóc lên bảy.
– Phong, mẹ gọi về ăn cơm..!
– Không ăn..!
Cái Phương lưỡng lự, nó thừa biết Phong đang làm sao, hay Phong đang muốn gì. Nó vân vê tà áo rồi lấy hết can đảm mới dám cất tiếng.
– Nếu từ bây giờ Phong chịu nghe lời tớ, tớ sẽ để Phong làm tất cả những gì Phong muốn.
Phong hớn hở quay ngoắt lại, nhìn cái Phương trong ánh sáng lập lòe của chiếc bóng đèn chiếu sáng ngõ dân cư. Cậu nhìn con bé thật kỹ xem nó có phải đang có ý nói dối mình hay không?
– Có biết Phong muốn làm chuyện trên gác không? Phương dám làm chứ?
Phương không nhìn Phong, chỉ ngó xung quanh, phản xạ như sợ Phong trót buông lời nói rõ, mọi người xung quanh sẽ nghe thấy hết. Con bé gật đầu rối rít dường như chỉ muốn mong kết thúc câu chuyện này tại đây.
Phong nhìn Phương kỹ hơn.. Rồi chợt đến sát bên. Thằng bé đủ thông minh để nói câu biết Phương thích nghe.
– Phương.. Anh yêu em.. Anh sẽ nghe lời em, nếu em cho anh thử việc đó.
Cái Phương nhăn mặt, béo nhẹ tay Phong, giục giã đi về.
– Biết rùi.. giờ đi về ăn cơm đi, mẹ đang chờ..!
Thằng Phong hí hửng nhảy chân sáo đi về ngay, thậm chí còn đi trước cả cái Phương, trong khi tâm trạng con bé thì không thể hồn nhiên như Phong, nó đang sợ, sợ chuyện đó nếu xảy ai mà người lớn biết được thì không hiểu mẹ nó sẽ đối xử với nó như thế nào.
Nhưng thâm tâm cái Phương thích Phong thật, cảm giác khi ngón tay cậu ta ngọ nguậy trong bướm con bé, Phương lạ lẫm kèm theo thích thú. Nó tự hỏi không biết nếu chim của Phong thay bằng ngón tay, nó có còn như thế hay không. Với suy nghĩ đó nó cũng tò mò, có phần muốn thử.
Trở lại thực tại, Phong ngồi vào bàn, đây là thói quen không cần ai nhắc hay làm chống chế. Cậu bé dần tập trung vào sách vở, không nghĩ ngợi lung tung. Cũng vì hành vi đúc kết từ nhỏ này, đã khiến cho cuộc sống sau này của cậu khác hơn với đám bạn rất nhiều.
Cái đầu của Phong nghiêng ngó, xoay ngang liếc dọc trong khung cửa sổ, bỏ ngoài tai những tiếng ồn ào, thao tháo âm thanh của cái ngõ tập thể. Người người đi qua, kẻ kẻ đi lại Phong đều mặc kệ, không phân tâm, không sao nhãng. Thậm chí một cái đầu đang đi qua, đi lại lén liếc vào cũng không khiến cậu ngẩng lên. Mắt Phong vẫn dán chặt vào trang vở, tay chép chữ đều đều, như thể cả thế giới bên ngoài chỉ là một bức tranh mờ ảo.
Một cánh tay thò vào cửa sổ khiến Phong giật mình nhìn lên. Một con hạc giấy rơi xuống cuốn vở của cậu bé. Quỳnh đang đứng bên ngoài, nhìn chằm chằm cậu nhóc. Phong nhìn thoáng qua rồi lại cúi xuống coi như không thấy. Mặt Quỳnh buồn xo khi thấy thái độ Phong như vậy.
– Phong… Phương ăn cơm nhà Phong đúng không?
Phong lặng thinh không hồi đáp, chẳng biết cậu đang giận hay không còn muốn chơi với Quỳnh nữa. Quỳnh đứng đó thêm một lúc, hy vọng Phong sẽ ngẩng lên. Nhưng không. Cậu vẫn im lìm, như bức tường vô hình dựng lên giữa hai đứa. Quỳnh cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má, nhưng con bé không khóc thành tiếng. Quỳnh lặng lẽ nói thêm.
– Lúc nãy Phong ôm Phương, Quỳnh đã nhìn thấy hết rồi. Phong thích Phương thật rồi…!
Nói xong Quỳnh quay người bước đi, đôi dép tổ ong lẹp kẹp trên nền ngõ. Con hạc giấy vẫn nằm im lìm trên cuốn vở, cánh hơi run run theo gió thoảng qua cửa sổ. Phong điềm nhiên khi bóng Quỳnh đã về nhà, con hạc giấy chính là Phong dạy Quỳnh gấp, một cách giải trí cậu hay làm mỗi giờ ra chơi ở lớp.
Phong cầm lấy nó, rồi vò nát ném ra ngoài cửa sổ, lạnh lùng không có chút vấn vương. Rồi lại nhanh chóng tập trung vào cuốn vở trước mặt. Bởi trong tâm trí non trẻ của Phong, cậu bé dần nhận ra Phương mới là cô gái sẵn sàng chịu thiệt thòi về bản thân chỉ để chiều theo ý của cậu muốn.
Và cảnh Phương máu me đầy mặt cố giữ lại vài chiếc dây chun mà Phong trao cho Phương, nó khác hẳn sự ngúng nguẩy, kiêu căng của Quỳnh mấy ngày nay khiến Phong không sao quên được.
Đêm hôm đó, Phong trằn trọc không ngủ được, tự dưng lại thấy nhớ cái Phương, chỉ muốn gặp con bé ngay lúc này. Cái thứ cảm giác cồn cào này không hiểu sao lại có khiến Phong khó chịu, không biết bao lâu cu cậu mới có thể chìm vào mộng mị.
Sáng hôm sau mở mắt ra, mẹ đã đi làm..bố đang nằm ngủ sau đêm trực bảo vệ. Phong tự dậy đánh răng, nhất là vệ sinh sạch sẽ cơ thể. Cầm gói xôi xéo mẹ để trên bàn, Phong chạy như bay đến nhà Phương. Đi được một đoạn cậu chợt quay lại nhà, cầm luôn đoạn dây chun dài quý hóa của cậu mang theo.
Nhà Phương ở dãy bên trên, ngay sau nhà Phong, sát cạnh bể nước công cộng. Nói là bể công cộng nhưng thường dãy nhà Phương dùng là chính. Thỉnh thoảng có nhà nào cần giặt chăn chiếu nặng nề thì mới mang lên cái bể này, để tiện giặt giũ cho thoải mái.
Bể nước công cộng này tầm ba ngày bơm nước một lần, bể có hai khoang.. Được làm nơi tắm táp của cánh đàn ông, bọn trẻ con và là nơi giặt giũ, tưới rau.. Hầu như không nhà nào lấy nước ở đây để ăn uống vì mỗi hộ đều có đường ống nước sạch riêng từng nhà.
Nhà Phương là góc cuối, nơi tiếp giáp cánh cửa sắt ngách để đi lên tòa nhà ba tầng. Chẳng hiểu sao nó luôn khóa chặt, chưa thấy mở ra bao giờ. Bọn trẻ con khi lên đó toàn trèo qua cái cánh cửa thấp tè tè. Về sau thấy ai đó xếp một đống giáo, cốt pha, củi.. Cùng thập cẩm những thứ bà hằm khác nên không còn ai qua lại.
Phong đứng trước cửa ngó nghiêng, cả nhà trên và dưới bếp đều mở toang, không thấy bóng dáng ai trong đấy. Bố mẹ Phương vốn là thợ cốp pha và bê tông, nên toàn tinh mơ đã đèo nhau trên chiếc xe đạp ra công trình.
Khi Phương thức dậy, mọi thứ đều do con bé chủ động. Nó dậy từ tờ mờ sáng, nhóm bếp củi, đun nước sôi pha trà cho bố mẹ mang theo, rồi tự rang cơm nguội ăn một mình. Rửa chén, quét nhà, giặt giũ, tất cả đều lặng lẽ như một thói quen đã ăn sâu vào máu. Không ai nhắc, không ai dạy thêm, chỉ có mẹ con bé từ nhỏ đã chỉ bảo:
– Con gái phải biết tự lo, kẻo sau này khổ.
Phong lần khần đứng trước cánh cửa bếp là những thanh tre ghép lại đang khép hờ, không dám gọi to. Cu cậu đi đi lại lại một cách bồn chồn, mong ngóng.
Được một lúc cách cửa mở ra, Phong ngước lên, cái Phương bước ra, quần áo mặc ở nhà có phần xộc xệch. Phương nhìn thấy Phong đang đứng trước mặt, con bé ngơ ngác vì đây là lần đầu tiên cậu chủ động tìm nó, thậm chí đến tận nhà.
Phong đôi mắt như chất chứa nỗi niềm, nhìn cái Phương một lượt rồi bất ngờ lao đến ôm chầm lấy nó. Mặc kệ cả hai đang đứng giữa ngõ đi. Cái Phương cuống quýt như muốn thoát ra, nó lắp bắp nói trong hoảng loạn.
– Đừng Phong ơi.. Người lớn nhìn thấy bây giờ. Vào trong nhà đi Phong.
Phong chỉ nói được một câu, rồi lại xiết chặt con bé nhiều hơn.
– Anh nhớ em..!
Đôi bàn tay cái Phương đưa lên cũng muốn ôm lấy Phong, nhưng rồi lại vội thả xuống. Phương khẽ cựa mình tách ra khỏi người Phong, con bé mỉm cười đầy hạnh phúc. Đôi mắt híp lại, hứng khởi nói.
– Phong vào nhà đi..! để Phương rửa tay lại đã, sáng mới nhóm bếp củi xong nên tay lem bẩn lắm. Chờ Phương một tí.
Phong gật đầu, để Phương vào bếp, cậu lững thững đi lên nhà. Căn phòng cũng có gác xép như nhà Phong. Mọi thứ bày biện bên trong cũng giản dị, khác mỗi trần nhà lợp bằng mấy tấm phên cót ép tuềnh toàng nhìn kỹ thấy cả mái fibro xi măng bên trên.
Quần áo của bố mẹ Phương chẳng biết sạch hay bẩn thấy treo đầy cuối giường, nơi dán những tờ báo như để không bám bụi tường lên đó. Thậm chí Phong thấy cả những chiếc áo lót của mẹ Phương lủng lẳng trên móc.
Phương bước vào, cô bé nhìn Phong hấp háy nụ cười. Chắc hẳn nó mừng lắm, sáng ra đã thấy Phong trước mặt. Phong cũng thế, nhìn nó toe toét, mồm mép chợt trở nên dẻo hơn kẹo kéo.
– Phương nhớ anh không?
Phương đến bên sát Phong, hai đứa gần như cao bằng nhau, con bé véo nhẹ má cậu, trề môi trêu chọc.
– Uầy.. Anh cơ đấy… gọi thế bọn thằng Tý nó lại trêu rồi gán ghép cho. Ngốc ạ..!
Phong cầm tay cái Phương đang trên mặt mình, nhìn sâu vào mắt nó hỏi vặn lại.
– Thế đứa nào xưng anh em trước?
Cái Phương bật cười, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa căn phòng nhỏ yên tĩnh. Con bé cảm nhận rõ bàn tay Phong nóng ấm, hơi run run đặt lên mu bàn tay mình, ngón tay cậu ta khẽ siết nhẹ như sợ buông ra sẽ mất. Lần đầu tiên, Phương thấy được rõ ràng thế nào là sự yêu thương từ một thằng con trai mình thích, nó vụng về, ngây ngô, nhưng chân thành đến lạ. Tim con bé đập thình thịch, má đỏ bừng dưới ánh nắng sớm lọt qua khe cửa sổ.
– Thì chỉ xưng hô như thế khi chúng ta ở riêng cạnh nhau thôi, chứ ai dám lồ lộ chỗ đông người cơ chứ.
Phong kéo Phương lại chiếc giường của bố mẹ, có vẻ con bé biết Phong muốn làm gì nên có chút đỏ mặt, hơi cúi xuống.. Lí nhí nói.
– Lên gác của Phương đi Phong, giường bố mẹ mà xô lệch là tối về mẹ mắng Phương mất đó.
Phong hiểu chuyện nên cầm tay con bé bước lên trên gác. Nhưng được vài bước cu cậu đã quay lại nhìn ra cửa. Phương hiểu ý chạy ra đóng lại, cài then cẩn thận, sau cùng cả hai mới lên trên.
Lên đến nơi, Phong thấy một căn gác xép ngăn nắp không kém gì của Quỳnh. Chỉ khác là có vẻ cũ kỹ hơn, tuy nhiên cái đập vào mắt Phong là một loạt dãy búp bê nhỏ nhỏ bằng gỗ. Tất cả đều bóng loáng và đẹp đẽ, đủ mọi hình dáng, từ con ngựa, chó, mèo tới những cô gái mặc váy..Phong nhìn ngắm mãi không rời. Phong cầm lên một con chó gỗ.. Tỉ mẩn sờ thử. Nó mịn màng không chút sần sùi. Quay ra hỏi Phương.
– Phương mua mấy thứ này ờ đâu vậy?
Phương ngồi xuống, lúc lắc mái tóc, cầm chiếc lược bằng nhôm chải lại.
– Do bố Phương làm cho đó.. Tất cả..! Trước nhiều lắm, nhưng Phương đổi lấy đồ chơi bọn con trai để có thể chơi cùng Phong rồi.
Phong nhíu mày.. Nhìn Phương chằm chằm. Cậu thấy tiếc rẻ mấy bức tượng, vì nhìn cái nào cũng đẹp đẽ mà sao có thể khiến cô bạn lại đem đi đổi mấy thứ vớ vẩn như bi ve hay mấy tấm ảnh Tôn Ngộ Không cơ chứ.
– Phương không thấy tiếc sao? Đổi mấy thứ đó làm gì?
Phương miệng ngậm một sợi chun, hai tay túm đuôi tóc ngắn cũn cỡn. Thản nhiên trả lời.
– Thì không đổi lấy đâu ra đồ để được chơi cùng Phong? Mẹ cũng đâu cho tiền Phương mua đồ chơi đâu? Phương cũng không thể xin Phong cùng bọn thằng Tý được.
Phong đặt bức tượng xuống, rồi rút sợi dây chun đã tết xung quanh thắt lưng mình ra, đưa đến trước mặt Phương.
– Từ giờ đừng đổi chác gì nữa nhé, Phương cầm lấy cái này chơi đi.. Của Phương tất đó. Tượng nó đẹp như thế này Phương nỡ lòng nào chứ?
Phương buột xong mái tóc, nó nhìn chằm chằm sợi dây như con rắn dài trên sàn. Ngạc nhiên không dám tin Phong lại dễ dàng đưa cho nó.
– Sao lại đưa cho Phương? Nhiều thế này sao Phương dám cầm chứ?
Phong di di tay xuống chiếc chiếu đã xác xơ, sàn căn gác xép lồi lõm không có đệm êm ái như của Phong. Cậu nói trong chút ngập ngừng.
– Vì giờ tất cả đồ của Phong đều là của Phương. Vì… Phong thích Phương thật rồi. Giờ Phong còn chỉ muốn bên Phương thật nhiều thôi, không còn muốn chơi với bọn thằng Minh, Hùng, Tý nữa..
Cái Phương nheo mắt, nhìn kỹ Phong hơn, thái độ rụt rè né tránh lúc này của Phong trông không giống vẻ kiêu căng thường ngày. Phương cười ma mãnh, hỏi thẳng.
– Không phải là thích gần Phương vì muốn…. Địt Phương đấy chứ?
Phong quay mặt đi chỗ khác, né tránh cái nhìn soi mói của cái Phương, chợt cậu lại buột lời, như đánh trống lảng.
– Con búp bê kia, không phải bố Phương làm nốt đấy chứ?
Phong chỉ ra một con búp bê dựng ở đầu chiếc gối. Nó to và có bộ váy đã cũ, tóc màu vàng, mắt xanh.. Phương nhìn theo rồi nhỏ lời.
– Không.. Phương nhặt ở bãi rác đấy, thấy nó còn lành lặn sạch sẽ, để trên chiếc thùng gỗ mục, nhìn tội quá nên Phương đem về. Mẹ kêu vứt đi nhưng Phương lừa mãi mới đem được lên gác.
Phong cầm nó lên, nhìn ngắm một hồi. Cậu vốn coi thường mấy con búp bê, nghĩ nó chỉ là đồ chơi của đám con gái. Nhưng sao lên đây thấy mấy thứ này lại có nhiều cảm xúc đến vậy? Chẳng nhẽ đồ của Phương thì cậu bé dần yêu thích?
Nhưng Phong cũng cảm thấy lòng mình trùng xuống, khi chỉ là một món đồ chơi thôi mà Phương cũng phải nhặt về, trong khi Phong thì thích cái gì là mẹ đều mua cho cả. Bởi cậu vốn tập trung học hành lại ít ham chơi nên mẹ cậu chiều chuộng lắm.
Phong vuốt nhẹ mấy sợi tóc không còn mềm mại, có vẻ xác xơ của con búp bê, cậu bé nói như trong hư vô, bật lên từ chính nỗi lòng mình.
– Tớ sẽ nhất định mua cho Phương một con búp bê mới tinh khi tớ có tiền mừng tuổi.
Phương không nói gì được cả, bởi con bé lúc này xao xuyến lắm, Phong hết lần này đến lần khác thổ lộ tình cảm của cậu bé dành cho cô. Phương có chút rụt rè, rồi chợt ôm lấy Phong từ sau lưng, hơi thở cô bé phả vào gáy Phong khiến cậu nhồn nhột thích thú.
– Phong… em yêu anh..!
Phong thả rơi con búp bê của Phương xuống sàn gác, cậu hối hả quay lại, ghì chặt mặt Phương lại gần, thơm lên đầy khuôn mặt, rồi như chợt nhớ ra, cuống quýt lùa vội đôi môi vào miệng Phương.
Phong đẩy nhẹ Phương nằm xuống, con bé cũng thả người mềm nhũn trong nụ hôn ngây dại của Phong. Bàn tay Phương lần mò xuống bắp đùi cậu bé, một vật cồm cộm trong túi quần khiến Phong như thức tỉnh, vội đưa tay móc lấy, ngồi dậy cười khúc khích.
– Phương.. Anh mang xôi cho nè.!
Phương mặt lúc này ngây dại, cầm vội gói xôi bỏ lên chỗ khác, kéo mạnh Phong xuống dưới, cô bé hối hả nói nhỏ, trong khi nhoài lên ngồi hẳn lên người cậu
– Anh nói khẽ thôi nhá, sợ bên cạnh có người ở nhà đó.
Phong gật đầu lia lịa, Phương mỉm cười nhìn Phong một khắc rồi hôn vội anh chàng. Phong há miệng lịm đi, miệng Phương thơm tho mát lạnh. Bàn tay Phong đặt dần lên cạp quần Phương, thọc sâu chạm vào da thịt đôi mông cô bé. Tiếng chùn chụt hai chiếc lưỡi không ngừng vang lên, nước dãi hai đứa trẻ hòa làm một. Tay Phong vần vò bóp lấy bóp để bờ mông của Phương.
Được một lúc Phương rời ra, liếm dần xuống tai, vùng cổ của Phong. Cu cậu há hốc mồm nhộn nhạo lần đầu trải qua cảm giác như vậy. Phương như phát điên, liếm láp cuống cuồng khắp vùng cổ Phong, mặc cho những âm thanh “ hơ hơ..” của Phong rên rỉ không ngớt.
Rồi cô bé mạnh bạo kéo vội chiếc áo phông của Phong qua đầu, lột bỏ hoàn toàn bên trên. Phong chỉ biết ngửa cổ đón nhận chiếc lưỡi ma quái của Phương như con rắn bò khắp bộ ngực mình. Khi nó chạm đến hai đầu ti của Phong, cậu co rúm người lại bật cười khanh khách khiến Phương phải đưa tay lên bịt miệng Phong nhanh chóng.
Phong nhỏm lên, cũng cởi từng khuy cúc chiếc áo sơ mi mầu cháo lòng với cái cổ to như bông hoa của Phương. Hai tấm thân bên trên không mảnh vải lộ rõ trước mắt cô cậu nhóc chưa dậy thì.
Phương lại đè Phong xuống, một tay bịt miệng, một tay lần cởi chiếc quần đùi Phong ra, rất nhanh nó đã không còn trên cơ thể cậu bé. Phương mím môi nói trong nét ngại ngùng.
– Để Phương mút chim Phong nhé?
Phong tò mò nhìn xuống bên dưới, khi Phương đang hạ đầu mình xuống thấp hơn, nơi con chim Phong đang cưng cứng giật giật. Cậu cảm nhận rõ hơi thở Phương phả nhẹ lên nó.
Một tiếng “ngoàm” chợt vang lên, miệng Phương đã mút trọn cục thịt Phong trong khóe môi. Phong chỉ còn biết ngửa cổ ra sau, nhìn thẳng lên những tấm cót ép che đậy trên trần nhà. Miệng Phương vẫn còn đau vì bị thằng Hòa đánh hôm qua, mỗi khi thò miệng thọc sâu xuống chim của Phong. Nhưng rồi cảm giác đó đã nhường chỗ cho bản năng giống cái xâm chiếm.
Những tiếng chụt chụt vang lên dần đều, nước miếng của Phương thấm đẫm khiến Phong cảm thấy mát lạnh. Đầu Phương nhấp nhấp không ngừng. Phong buông xuôi thả người nằm xuống chiếu. Cơ thể Phong lâng lâng, mắt cậu như muốn díp lại..
– Thích thật đấy..!
Tiếng Phong bật lên vô thức trong khi Phương vẫn như con gà mổ thóc, cái đầu không ngớt nâng lên hạ xuống.
Một lúc sau dường như mỏi cổ, cô bé dừng lại rồi liếm dẫn xuống bắp đùi Phong. Một luồng điện như chạy khắp toàn thân xộc lên tận trí não của Phong. Người Phong run run khi lưỡi Phương ngoáy đều khắp nơi, nhất là hai đầu gối. Khiến Phong ú ớ tay bấu chặt chiếc chiếu như muốn vò nát nó.
Xong Phương lại nhoài lên nằm hẳn lên người Phong, hai làn da mát lạnh chạm vào nhau, đến lúc này Phong mới biết Phương đã cởi quần mình ra tự khi nào. Bướm cô bé vồng xuống ép chặt vào bụng Phong. Phương vuốt nhẹ má Phong, mỉm cười hỏi khẽ..
– Phong.. Cậu thích tớ hay thích Quỳnh nhiều hơn? Cậu đã làm thế này với Quỳnh chưa?
Phong kéo cổ Phương xuống, hôn nhẹ đôi môi, bàn tay xoa đều tấm lưng trần của Phương. Lúc sau mới rời ra trả lời.
– Anh yêu em.. Và đây là lần đầu tiên của anh, chỉ làm với mình Phương mà thôi.
Nói đến đó Phong đưa tay thật dài, vuốt nhẹ khe mông của Phương, như cố tìm lấy múi khế của cô bé từ đằng sau. Phương dạng hai chân để Phong tiện sờ xoạn, tay cô bé chống cằm, tay còn lại chạm vào sống mũi của Phong. Nghiêm túc hỏi lần nữa.
– Vậy sau hôm nay thì sao? Có muốn địt Quỳnh không?
Phong cau mày, bởi cậu ghét ai nghi ngờ mình, muốn mở miệng mắng cho Phương như mọi khi, nhưng không hiểu sao lúc này, tâm trạng cậu lại mềm nhũn khi cả hai đứa trần truồng như vậy. Phong chỉ biết lắc đầu, không cất lời lên được khi ngón tay đã tìm được chiếc lỗ nhỏ của Phương bên dưới.
Phương cũng cảm nhận được ngón tay Phong, cô bé nói trong vội vàng như sợ bỏ qua cảm xúc đang xuất hiện
– Nếu Phong chịu nghe lời Phương, và không làm chuyện này với ai ngoài Phương. Thì… Em sẽ cho anh địt em. Hứa đi..!
Phong rụt tay về, rút ra khỏi lỗ bướm của Phương khiến cô bé nấc lên một tiếng, như cảm thấy trống trải tiếc nuối. Phong đặt Phương nằm xuống, nhìn sâu vào đôi mắt cô bé. Giọng đầy quả quyết ..
– Phong xin thề…! Anh xin hứa.
Phương cười tươi rói, nó biết mình thích Phong đến cùng cực rồi, giờ con bé không còn nghĩ được gì nữa. Chỉ biết làm thế nào để Phong vui, làm theo mọi điều Phong muốn. Giống như cách mẹ nó van xin bố nó đầy tục tĩu mỗi khi làm tình đạt đến đỉnh điểm. Nó cũng sờ sờ bờ mông của Phong, như muốn ấn con cu của cậu bạn vào bướm mình.
– Phong… địt em như anh muốn đi..!
…Còn tiếp…
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Lão Phong |
| Tác giả | Tiểu Thiên |
| Thể loại | Truyện sex ngắn |
| Phân loại | Bố chồng nàng dâu, phá trinh, truyện học sinh, truyện làm tình tập thể, Truyện loạn luân, Truyện Loli |
| Tình trạng | Update Phần Lão Phong (update chương 6 |
| Ngày cập nhật | 14/02/2026 11:28 (GMT+7) |