Chương 3
Chương 3: Mùi Giấy Mục Trong Ngõ Hẹp
Ánh nắng chói chang của buổi trưa dần nhường chỗ cho sắc vàng vọt, êm ả của buổi chiều tà. Trong căn phòng tĩnh lặng, Minh ngồi gập người bên chiếc bàn học bằng gỗ ép đã sờn mép. Trước mặt cậu là viên gạch nung cổ kính, tàn tích của một thời đại không tên vừa được lôi lên từ lòng đất tối tăm.
Bầu không khí trong phòng tựa như ngưng đọng.
“Xẹt… xẹt… xẹt…”
Âm thanh ma sát khe khẽ vang lên đều đặn. Minh đang cầm một cây bút chì 2B đã gọt nhọn, kiên nhẫn tô những đường nét xám đen lên một tờ giấy dó mỏng tang áp sát vào bề mặt viên gạch. Lõi chì mềm lướt qua những chỗ lồi lõm, từ từ in bóng lại những rãnh sâu của hàng chữ Hán bí ẩn. Cậu làm việc này một cách hết sức tập trung, không vội vã, giống như một người thợ điêu khắc đang lần mò từng chút một vào linh hồn của tác phẩm.
Khi nét chữ cuối cùng hiện ra trên nền giấy, Minh cẩn thận nhấc tờ giấy lên, thổi nhẹ những hạt bụi chì li ti. Trên mặt giấy lúc này là bốn chữ Hán cổ. Dù chỉ là bản rập, nhưng những nét chữ cứng cáp, gập ghềnh tựa như ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó tả, sắc lẹm như những nhát kiếm chém vào không trung, mang theo một cỗ tàn khốc của tuế nguyệt dằng dặc.
Minh lẳng lặng nhìn bốn chữ ấy hồi lâu, hàng lông mày hơi nhíu lại. Cậu gấp gọn tờ giấy làm bốn, nhét vào túi áo ngực rồi đứng dậy dắt chiếc xe đạp địa hình ra khỏi cổng.
Cùng lúc đó, ở cách con phố Trần Phú không xa, trong không gian lờ mờ ngập ngụa mùi khói thuốc và tiếng gõ bàn phím lách cách của quán Net Cỏ.
Tuấn “Mập” đang dán mắt vào màn hình, hai tay múa lượn trên bàn phím. Cậu ta đang điều khiển một nhân vật mặc áo giáp vàng chóe xông pha trong một phó bản lăng mộ cổ của tựa game kiếm hiệp đang thịnh hành.
“Bơm máu! Bơm máu đi thằng kia! Boss nó khạc lửa kìa!” Tuấn hét lên trong micro, mỡ thừa trên cằm rung lên bần bật. Cậu ta vớ lấy chai Sting dâu trên bàn, tu một ngụm lớn, tiện tay quệt luôn vệt nước đỏ đọng trên mép bằng mu bàn tay.
Đột nhiên, nhân vật trong game của Tuấn bước vào một gian thạch thất tối tăm. Màn hình máy tính bỗng dưng chớp nháy liên tục, những dòng code lỗi xám xịt chạy sọc ngang màn hình. Loa tai nghe vang lên một tiếng “rè… rè…” chói tai.
Tuấn giật thót mình, vội vàng giật phăng cái tai nghe vứt xuống bàn. “Đù má, game nát! Đang đánh boss lại rớt mạng.”
Cậu ta lầm bầm chửi thề, xoa xoa hai cánh tay vừa nổi một tầng da gà. Không hiểu sao, cái không gian lăng mộ tối tăm trong game vừa rồi lại khiến cậu ta liên tưởng ngay đến cái gò đất xám xịt, ẩm ướt đầy rễ cây ở nhà thằng Minh. Cái cảm giác lạnh lẽo khi nhìn thấy viên gạch nung ấy bỗng dưng ùa về, thấm vào tận tủy xương.
“Thằng Minh chơi đồ cổ có ngày rước họa vào thân cho xem…” Tuấn lẩm bẩm, lắc lắc cái đầu xua đi suy nghĩ quái gở. Cậu ta quay sang thằng nhóc ngồi máy bên cạnh, vỗ vai cái đốp: “Ê nhóc, canh máy cho anh hai phút, anh ra làm cây xúc xích Đức. Đói quá tay run chơi không nổi.”
Ma quỷ gì thì cũng không thể chiến thắng được một cái dạ dày đang rỗng. Tuấn hất hàm bước ra khỏi cửa quán, để lại đằng sau mớ âm thanh hỗn độn của thế giới ảo.
Trong khi Tuấn bận rộn với bữa xế của mình, chiếc xe đạp của Minh đang thong thả lăn bánh qua những con phố chằng chịt dây điện. Cậu rẽ vào một con hẻm nhỏ hẹp, sâu hun hút, nơi ánh sáng mặt trời chỉ có thể lách qua những khe hở của các ban công cơi nới thò ra từ hai dãy nhà tập thể cũ kỹ.
Tiếng còi xe ồn ào bị bỏ lại hoàn toàn phía sau lưng. Nơi này im lìm đến mức Minh có thể nghe thấy rõ tiếng xích xe đạp của mình cọ vào líp xe khô dầu kêu “kèn kẹt”.
Ở cuối con hẻm, nằm lọt thỏm giữa hai bức tường quét vôi vàng đã bong tróc mảng lớn, là một cánh cửa gỗ xỉn màu. Bên trên có treo một tấm biển nhỏ bằng gỗ khắc ba chữ: “Cổ Thư Các”.
Minh dựng xe, đẩy nhẹ cánh cửa.
Keng… keng…
Chiếc chuông đồng nhỏ treo trên mi cửa phát ra âm thanh thanh thúy, gợn từng vòng sóng âm vang vọng vào không gian chật hẹp bên trong. Trái ngược với vẻ xập xệ bên ngoài, bên trong tiệm sách giống như một hầm mộ của tri thức. Những giá sách bằng gỗ gụ kê sát nhau, cao chạm đến tận trần nhà. Sách xếp chồng chất, ngổn ngang nhưng dường như lại tuân theo một trật tự hỗn loạn nào đó mà chỉ có chủ nhân của chúng mới hiểu được.
Trong không khí lơ lửng vô số những hạt bụi li ti, múa may dưới một vạt nắng hiếm hoi hắt qua khe ngói kính trên mái nhà. Mùi giấy mục, mùi mực in hoen ỉ, hòa quyện với mùi trầm hương nhàn nhạt tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của thời gian đọng lại.
Sau chiếc quầy gỗ khổng lồ bị khuất lấp bởi hàng chục cuốn từ điển dày cộp, một cụ già đang cúi gập người. Lão đeo một chiếc kính lão gọng tròn, trễ hẳn xuống mũi, đôi bàn tay gầy guộc đầy đồi mồi đang cẩn thận dùng một chiếc panh kẹp nhỏ xíu gắp từng vẩy hồ dán, tỉ mỉ dán lại mép một trang giấy dó đã rách nát của một cuốn sách thơ ố vàng.
Lão là ông Ngô, chủ tiệm Cổ Thư Các. Một người ít nói, tính tình gàn dở, thích sách hơn thích người, nhưng lại là một cuốn từ điển sống về Hán Nôm của cả cái thành phố này.
Nghe tiếng chuông, lão Ngô không ngẩng đầu lên, tay vẫn giữ nguyên sự vững vàng tuyệt đối, giọng nói khàn khàn, khô khốc như tiếng hai tờ giấy nhám cọ vào nhau cất lên:
“Sách Lịch sử cận đại ở kệ số ba từ ngoài đếm vào. Sách luyện thi Đại học hết rồi, đừng tìm mất công.”
Minh bước tới trước quầy, không nói gì, lẳng lặng rút tờ giấy rập trong túi áo ngực ra, vuốt cho phẳng phiu rồi đặt nhẹ lên khoảng trống duy nhất trên mặt bàn gỗ.
“Cháu không tìm sách. Cháu muốn nhờ ông xem giúp mấy chữ này.” Minh cất giọng đều đều.
Lão Ngô lúc này mới khẽ chép miệng, buông chiếc panh kẹp xuống mặt bàn. Lão đẩy gọng kính lên sống mũi, ngước đôi mắt đục ngầu nhìn cậu thiếu niên trước mặt, rồi dời tầm mắt xuống tờ giấy mỏng manh.
Ban đầu, ánh mắt lão chỉ mang theo sự hờ hững của một người đã quá quen với việc đám trẻ con đem những thứ chữ giun dế chép từ trên mạng xuống hỏi han linh tinh. Nhưng ngay khi cái nhìn của lão chạm vào những đường nét đen xám trên mặt giấy, đồng tử của lão hơi co rụt lại.
Bầu không khí trong Cổ Thư Các bỗng chốc trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ. Thậm chí cả những hạt bụi đang lơ lửng dường như cũng ngừng trôi.
Lão Ngô chậm rãi thò tay vào ngăn kéo, lôi ra một chiếc kính lúp viền đồng cũ kỹ. Lão cúi rạp người xuống, đưa kính lúp sát vào mặt giấy, nheo mắt soi xét từng nét gập, từng nét phẩy. Một phút, hai phút, rồi năm phút trôi qua. Sự im lặng kéo dài đến mức Minh có thể nghe thấy rõ nhịp tim đập đều đặn của chính mình.
Lão Ngô lướt ngón tay trỏ thô ráp chạy dọc theo mép những nét chữ rập, cảm nhận sức nặng tàng hình của chúng.
“Khí thế thật bá đạo… Nét chữ ẩn chứa sát phạt, không giống như thư pháp thưởng lãm của tao nhân mặc khách, mà giống như… giống như một lời nguyền rủa được khắc bằng đao kiếm.” Lão Ngô lẩm bẩm, giọng nói đã mất đi sự khô khan ban đầu, thay vào đó là một tia kinh ngạc khó giấu.
Lão từ từ ngẩng đầu lên, tháo chiếc kính lão xuống, dùng mảnh vải nhung cẩn thận lau tròng kính, ánh mắt đầy vẻ phức tạp nhìn Minh. Lão nhếch mép, nở một nụ cười nửa vời, để lộ hàm răng đã rụng mất vài chiếc:
“Cậu trai trẻ, cậu chép mấy chữ này ở bùa dán trên xác chết hay sao mà sát khí nặng nề thế hả?”
Minh im lặng. Ánh mắt cậu vẫn tĩnh tại như giếng nước cổ, không hề bị lời nói của lão Ngô làm cho xao động. Cậu không vội trả lời câu hỏi đùa cợt mang đầy ẩn ý kia, mà chỉ chờ đợi một lời giải mã thực sự.
Bên ngoài Cổ Thư Các, một cơn gió chiều bất chợt thổi qua, lùa vào khe hẹp, làm chiếc chuông đồng lại rung lên “keng… keng…”, tựa như tiếng thở dài của những bóng ma quá khứ đang thức giấc.
…còn tiếp…
Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyensextv68.com, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.